Hãi hùng vì thủ đoạn dàn cảnh cướp tiền mới lại xuất...

Hãi hùng vì thủ đoạn dàn cảnh cướp tiền mới lại xuất hiện trên đường phố

0 146

Chuyện kể lại của một bạn sinh viên may mắn thoát khỏi vòng vây hãm của bọn tội phạm. Bị khống chế trên chiếc xe bus đông đúc, mọi người xung quanh đều thờ ơ vô cảm, bạn gái lúc ấy đã phát khóc vì không biết phải cầu cứu ai.

Lần trước, kynangsinhton.vn đã điểm qua cho các bạn 7 mánh khóe dàn cảnh cướp đường phổ biến của bọn tội phạm. Và hôm nay, chúng tôi xin được cảnh báo tới các bạn một thủ đoạn dàn cảnh ăn cướp mới.

01062015-7-manh-dan-canh-cuop-cua-giua-duong-pho-bien1

Hẳn là bạn đã từng nghe tới chuyện cướp giật giữa đường, móc túi trên xe bus. Mới đây, bọn tội phạm còn tinh vi hơn khi kết hợp hai loại hình này với nhau. Dưới đây là câu chuyện kể lại của một bạn sinh viên may mắn thoát khỏi vòng vây hãm của bọn đầu trộm đuôi cướp. Bị khống chế trên chiếc xe bus đông đúc, mọi người xung quanh đều thờ ơ vô cảm, bạn gái đã phát khóc vì không biết phải cầu cứu ai.

18062015-hai-hung-thu-doan-dan-canh-cuop-tien-lai-moi-xuat-hien-tren-duong-pho

Chuyện xảy ra vào ngày 15/6/2015 đối với cô bạn có Nickname facebook Vy Paris khi cô bạn này đứng đợi bus 09 ở điểm Tràng Thi:

XE BUS KHÔNG AN TOÀN!!!

( Mình cũng rất đắn đo khi viết lên đây, nên mong bạn nào đọc đc xin đừng để bố mẹ mình biết, viết lên mong các bạn cảnh giác khi ở ngoài )

Hôm nay đứng đợi xe bus 09 điểm Tràng Thi gần bệnh viện Việt Đức. Có 2 người lạ mặt, người đàn ông khoảng 30 tuổi, cao 1m70, da hơi ngăm đen, tay trái có xăm hình con rồng; Người phụ nữ trung niên chắc hơn người đàn ông này khoảng vài ba tuổi, da trắng, đội mũ bèo tím.

Lúc cùng đứng đợi xe bus thấy 2 người này nói chuyện với nhau vẻ khá là thân mật. Rồi đứng 1 lúc xe 02, 45 đều đi qua vài lần mà vẫn chưa thấy 09. Có 1 bác hỏi mình ” cháu ơi ở đây có 09 về Cầu Giấy chứ ” , mình cũng chỉ trả lời ” Vâng ạ ” cho xong. Vì tính mình trước giờ chưa bao giờ thích làm quen hay nói chuyện với người lạ. Thấy vậy, người đàn bà kia quay sang hỏi mình ” 09 đấy về qua Giao thông vận tải hả em? Em có đi xe đấy ko? ” . Mình thấy ko thoải mái cho lắm ( thật ra cái này mình cũng thấy mình hơi xấu tính, nhưng mà mình ghét nói chuyện với người lạ, ghét cực kỳ, mặc dù cũng chẳng đoán trc đc người ta tốt hay xấu “. Lúc bà chị ấy hỏi mình cũng chỉ gật đầu ” em có “. Sau đó bà ấy bảo ” thế khi nào đến em bảo chị nhé, chị chưa đi quen “… ( ko biết có phải tính mình hay đa nghi ko mà ngay lúc bà ấy nói câu đó mình đã thấy có vấn đề rồi, còn chưa hỏi mình có xuống điểm đó hay chí ít là bà ấy cũng còn chưa biết mình xuống điểm nào đã nhờ chỉ đường ). Khoảng 10 phút sau thì có xe 09, mình lên xe. Xe này giờ đó cũng khá thưa, còn trống đúng hàng ghế cuối cùng và 1 cái ghế bên trái phía trên dãy cuối đó. Mình đang định ngồi ghế 1 đó thì bà chị ấy lao đến ngồi trước, đành xuống ghế sau ngồi vậy. ( lúc đó mình cũng ngu, ngồi ghế trong phía bên phải cách xa bà ý thì ko ngồi, chơi luôn ghế giữa dãy cuối ), thì cái người đàn ông đi cùng bà ý cũng trèo lên ngồi bên cạnh mình. Anh phụ xe xuống thu vé, mình mở ví ra trả tiền, ( chắc lúc này người đàn ông kia nhìn thấy trong ví mình có tiền, khoảng 4 triệu )… Từ đoạn này xin phép gọi là nó.

Xe chạy đc khoảng 300m thì nó móc điện thoại gđ cho ai đó, nói rõ to, cố tình cho cả xe nghe thấy hay sao í : ” alo mày à, ừ. tao đang ở trên xe với vợ tao, ừ ừ. mày ra cầu giấy đón tao với nó nhé. tao vừa đợi nó ở Việt Đức ra “… ( lúc này mình chỉ nghĩ là 2 người đó là vợ chồng thôi, cũng ko quan tâm nên chẳng để ý nữa ). Đang ngồi, xe thì rõ thưa, mà bác lái xe cũng đi rất chi là cẩn thận nữa. cái thằng khốn nạn này nó cứ vờ như tựa tựa vào vai mình, quá đáng quá mình quay sang bảo ” anh có thể ngồi thẳng đc ko? Nếu ko thì đừng tựa vào tay em, tay em đau “. Nó phô cái mặt te tởn ra đáp mình ” anh mệt quá, cho anh xin lỗi nhé ” ( mệt mệt cái đmm ấy_ bây giờ mới nghĩ nthe thôi, thật ra lúc ấy là run lắm rồi “. May quá điểm dừng đầu tiên có 2 đứa trẻ con lên xe, mình lấy cớ nhường ghế ( thật ra là nhìn thấy trẻ con ng già là nhường ghế rồi ), mình kéo 1 đứa bảo ” bé ơi lại đây ngồi này “, bố nó phía sau bảo ” thôi cô cứ cho cháu ngồi cùng cũng được ” ( được được cái gì chứ, tính mình đã ko thích người lạ từ trước rồi, bất kể trẻ con người già, nam nữ gì mình đều ko thích hết ). Thấy vậy thằng kia cũng đứng dậy bảo nốt đứa bé kia ” lại đây ngồi đi con “. Xe thưa nhưng lúc nó đứng cứ đứng sát vào nguwoif mình vậy, mình thấy rất chi là có vấn đề rồi. Nhưng mà ko biết là nó định móc túi hay là giở cái trò gì nữa. Nghĩ vậy, người mình cứ run lên nhưng cũng ko dám xuống vì sợ nó xuống theo ( mà nó lại có tới 2 ). Đến điểm thứ 2 trên đg Điện Biên Phủ nó bắt đầu hỏi mình đủ thứ trên đời ( mà tính lỳ, hỏi câu nào mình cũng chẳng thèm trả lời ), nó thấy ức chế hay là cố tình gào cái mồm lên cho cả xe nghe ” Đ** mẹ con này, tao hỏi mày ko trả lời à, đm mày đi theo trai còn tỏ vẻ à ” ( vừa nói nó vừa bóp chặt cổ tay mình ), lúc đấy mình hốt hoảng ko thể ngờ đc nó lại trắng trợn như thế, mình chỉ phản xạ đầu tiên là vùng tay ra và bảo ” đau, bỏ ra ” ( nói mình cũng ngu thật đấy, nói câu ấy chẳng khác gì gây sự tò mò cửa người khác và cũng mập mờ nói mình là vợ nó ). Nói xong cũng biết mình ngu, mình chỉ kịp đáp lại ” bỏ ra, tôi ko quen anh. Đừng có nói linh tinh “. Anh phụ xe thấy thế đi xuống, mọi người xung quanh xôn xao, người nào cũng nhìn chằm chằm mình như thể mình bị lên án vậy. Mình sợ tới mức giờ mà nói thêm câu nào nữa chắc mình xỉu luôn trên xe. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn nói là hơn, mình bảo vs anh phụ xe ” anh ơi cứu em với, em ko quen người này, thật đấy. người này đi theo em. ” thằng chó đó lại càng gào mồm lên ” đm chuyện nhà tao, đứa nào xen vào tao đập bỏ mẹ “. Xong rồi con mụ đàn bà đi cùng nó nói chen vào ” thôi, đi xuống, chuyện nhà mình thì về giải quyết, ko ở trên xe cãi nhau. Đi với trai bỏ con ở nhà đấy mọi người ạ ” ( thôi xong đời, mình bị 2 con điên này vào hùa bắt nạt ). Lúc này càng phải bình tĩnh, nghĩ thế mình quay ra hỏi ” anh bảo tôi là vợ anh thế tôi tên gì, bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, bố mẹ tôi tên gì “. vừa ngưng thì nó lại gào lên ” A, đm con này, hôm nay về nhà thì mày chết với tao, đm láo lắm rồi đấy. ở nhà thì chửi bố mẹ tao, bỏ con đi theo trai, tao nói chuyện tử tế với mày từ trong viện thì mày ko nghe “. Mình chỉ biết nhìn xung quanh để có ai đó đứng ra nói giúp mình nhưng chẳng 1 ai dám lên tiếng cả, duy nhất có 1 đứa bé khoảng 5, 6 tuổi thì thầm với mẹ nó ” mẹ ơi chú ấy là người xấu phải ko “. Mình nhìn ra chỉ thấy mẹ nó bịt miệng nó lại, lúc đó mình nghĩ tại sao 1 đứa trẻ con có thể nhìn ra, có thể thắc mắc mà trên xe đến 20 con người ko 1 ai thắc mắc điều đó? cả phụ xe và lái xe cũng ko lên tiếng? Đã vậy lái xe còn quay lại quát ” chuyện riêng thì xuống xe giải quyết, ko gây ồn ào trên xe “. Mình chỉ kịp bảo ” bác ơi cháu ko quen thật mà. cứu cháu “. Thằng chó đó còn đập 1 cái rõ đau vào tay mình ( mà tay trái thì chưa bình thường lại, chỉ va chạm nhẹ cũng đủ đau ).

Lúc này bất lực và thấy mọi người thật là vô tâm. Nhưng mình ko thể chịu theo nó như vậy được, mình nghĩ chắc mình chỉ còn cách là tự thân cứu lấy mình. Nhìn xuống đường, may quá ra đường Lê Hồng Phong, gần cuối đường Lê Hồng Phong mình thấy có mấy anh Cảnh Sát Giao Thông đứng cách điểm xe bus khoảng 20, 30m. Mình chạy ra cửa xe, xuống điểm này. 2 người đó đi theo mình. Thằng đó thì ko ngừng lảm nhảm ” hôm nay về mày chết với tao con đ* này “, còn bà kia thì luôn mồm ” thôi thằng này chị đã bảo ko nói nữa, về nahf giải quyết “. Đứng cửa xe bus thằng chó ấy cứ nắm chặt cổ tay mình, mình nghĩ là nó cứ nắm nv mình chạy ra chỗ mấy anh CS làm sao đc. lsao bây giờ, mắt bắt đầu đỏ lên, thật sự là chỉ muốn khóc ngay lúc đó. Vừa mở cửa xe may quá nó móc đt ra gọi cho bạn nó ( mà chắc là đồng bọn chứ bạn đ** gì ) , ( chỉ nghe thấy nó nói mày ra cột cờ đón tao nhanh) mình nhân cơ hội nó ko để ý vùng tay ra chạy một mạch đến chỗ anh CS gần nhất víu lấy tay anh ấy ” anh ơi cứu…cứu em ” chỉ kịp nói thế, 2 người kai đã chạy lại. Thằng chó đó lại giở cái giọng điêu ra ” con đ* này, mày về nhà ngay. về nahf mày chết với tao ” anh CS tròn mắt chưa hiểu chuyện gì, lúc này thêm 1 anh áo vàng nữa đi ra, thấy ồn ào mấy bác công an phường cũng đi lại. 1 bác hỏi ” có chuyện gì “, mình đang định nói nó quát ” chuyện nhà cháu, con đ* này nó đi theo trai, giờ cháu tìm nó về nó còn chối “. lúc này mình mới khóc nức nở, vẫn bám chặt lấy tay anh CS ” cháu ko quen, anh ơi em ko quen họ, thật đấy. 2ng này cứ đi theo em, theo lên cả xe bus rồi còn bảo là người quen “. Thằng chó đó lao đến định tát mình ” con đ* này giờ mày lại bảo mày ko quen à. đmm hôm nay về tao giết chết mày “. Mình ko nói đc gì luôn, chỉ bám chặt tay anh CS rồi khóc nức nở. Bác công an phường bảo ” đi về phường giải quyết, mang chứng minh thư của 2 người nộp ra đây ” 

( mình ko có 1 giấy tờ gì liên quan ở trong ng cả, nhưng đi về phường vẫn hơn. Nó sẽ chẳng làm gì đc mình ). Mình ngẩng mặt lên bảo ” vâng ạ, cháu gọi người nhà mang giấy tờ tùy thân ra “. Thằng đó lại được đà ” đấy, con chó này, để tao gọi bố mày ra luôn, xem mày còn chối được nữa ko “. vừa nói nó vừa định lao vào đánh mình thì con mụ đàn bà kia lôi nó lại ” thôi đi về nhà thắng, tối về gọi bố mẹ nó sang nói chuyện “. Nói xong 2 đứa nó quay đầu ra nhảy lên xe của thằng bạn nó đi mất. Mình đứng đó vẫn còn hoảng chưa hoàn hồn. mấy anh CS hỏi gì chỉ ậm ờ như vừa thoát chết…

Anh CS bắt taxi hộ mình, ngồi trên xe người ko ngừng run lên, nước mắt trào ra. Lần đầu tiên trong đời gặp phải chuyện như vậy, cũng là lần đầu tiên trong đời mình suy nghĩ sao con người lại vô tâm đến thế. Từ lái xe, phụ xe, rồi hơn chục con người ngồi trên xe nữa, ko 1 ai mảy may hỏi. Hay là mình gặp báo ứng vì từ trước giờ ko thích tiếp xúc với người lạ nên người ta cũng thờ ơ với mình nv?

Bây giờ ngồi gõ máy tính mà tay vẫn run, nc mắt vẫn ko ngừng chảy ra. Nghĩ lại thật là quá khủng khiếp. Nhưng cũng bình tĩnh hơn 1 chút. Mọi người ra ngoài nên:
1. Ko nên tiếp xúc nhiều với người lạ, nhìn thấy kẻ đáng nghi thì nên tránh xa.

2. Khi được người lạ làm quen, hỏi những câu hỏi liên quan đến thông tin cá nhân như tên là gì, ở đâu, học gì, làm gì tốt hơn là không nên trả lời.

3. Nếu gặp phải trường hợp tương tự của mình thì nên bình tĩnh 1 chút, ko nên trả lời vội, kẻ gian luôn có sơ hở để mình nắm được. Điều quan trọng là trong lúc đó phải thật bình tĩnh quan sát xung quanh xem có điều kiện gì có lợi cho mình không.

4. trong người luôn mang theo cmt, giấy tờ tùy thân khi cần thì xuất trình ( tuyệt đối ko để cho người lạ lấy được những thứ đó )

Mình thật sự là rất hoảng loạn sau vụ này, mọi người đi xe bus cũng hết sức chú ý. Mà mình viết ntn, rất mong bạn nào làm bên xe bus, khi các bạn thấy người van nài cứu giúp thì cũng đừng dửng dưng như thế chứ, những kẻ xấu xa đó sẽ ko dám giết người trên xe bus đâu, mục đích của nó chỉ là khống chế nạn nhân của nó mà thôi. lúc như thế các bạn có thể bình tĩnh mà xử lý hoặc là đuổi những kẻ đó xuống xe đc chứ? Mình thật sự bị mất niềm tin vào con người sau chuyện này. Và mình dám chắc là hôm nay nếu mình ko giữ lại 1 chút tỉnh táo, 1 chút bình tĩnh thì có khi mình chẳng bao giờ nhìn thấy mặt trời nữa. Ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh quá! Đúng là số do Trời tạo nên nhưng phận lại do ta nắm giữ!”

Status của bạn vừa đăng lên mới hơn một ngày đã nhanh chóng nhận được hàng nghìn lượt comment và chia sẻ. Cư dân mạng ai nấy đều rùng mình trước màn dàn cảnh ắn cướp bài bản đến phát hoảng của những kẻ côn đồ.

0

Nhiều bạn khi đọc được bài viết này đã bày tỏ sự sợ hãi

1

Có bạn cũng kể lại trường hợp tương tự mà mình gặp phải

Càng ngày, các thủ đoạn dàn cảnh ăn cướp càng tinh vi, trắng trợn, thậm chí là giữa chốn thanh thiên bạch nhật. Những đối tượng này thường xuất hiện theo nhóm tại một số cung đường trên địa bàn Hà Nội như Tràng Thi, Phạm Văn Đồng, Xuân Đỉnh… Những người mà bọn chúng nhắm đến thường là chị em phụ nữ, các bạn sinh viên… đi xe bus, đi một mình.

Kinh nghiệm để đối phó với bọn ăn cướp là bạn phải bình tĩnh, mạnh mẽ tri hô, kêu cứu thì những người xung quanh mới biết việc gì đang xảy ra mà giúp đỡ, và có thể thoát nạn. Đừng khóc lóc, chửi rủa, hoặc đơn thân chống trả… vì sẽ càng làm người đi đường nghĩ là chuyện cá nhân và bỏ mặc, không cứu giúp kịp thời.

Khi bạn tỏ ra gan dạ, không sợ thì bọn dàn cảnh cũng ko có đường nào mà dàn cảnh tiếp. Người dân giờ cũng hiểu biết khá nhiều rồi, nếu bạn la lên và trình bày “tôi bị oan, giúp tôi, chúng dàn cảnh…” thì họ sẽ hiểu và giúp bạn.

Nếu một mình đối mặt với cướp thì hãy vờ nhượng bộ để giữ an toàn bản thân. Quan sát kỹ các dấu hiệu của cướp để khi chúng lấy mất tài sản và tẩu thoát thì nhớ được khuôn mặt, hình dạng, biển số xe…để trình báo với cơ quan chức năng (ở nước ngoài thì liên lạc ngay với đại sứ quán, ở trong nước thì báo với chính quyền địa phương, nhớ để lại địa chỉ khách sạn, nhà trọ đang ở để họ tiện liên lạc lại).

Bài viết vừa đề cập đến một mánh khóe dàn cảnh ăn cướp mới xuất hiện của bọn tội phạm. Mong rằng qua đó bạn sẽ có được sự cảnh giác và kinh nghiệm bỏ túi để đối phó trong những tình huống tương tự.

Vũ Phượng.

Xem các bài viết liên quan khác phía bên dưới nhé!

Comment FB